Trà đá chốn Hà Thành

Trước đây, người Hà Nội không có khái niệm uống trà đá, mà quen uống trà nóng, đậm và đắng chát. Nhưng từ cuối những năm 90, trà đá từ Sài Gòn đã làm cuộc “đổ bộ” ra Bắc và nó không mất nhiều sức để trở thành thức uống thịnh hành.

Cũng kể từ đó, quán trà đá bắt đầu lên ngôi, mọc như nấm sau mưa để kịp thời phục vụ nhu cầu ẩm thực mới lạ. Trên vỉa hè dọc các tuyến phố, từ khu phố cổ trong trung tâm Hà Nội đến những khu đô thị mới đều la liệt quán trà đá. Trong công viên, xung quanh bờ hồ hay cổng cơ quan, trường học; gần bến tàu bến xe hoặc bên cạnh quán ăn, công trường xây dựng… đâu đâu cũng thấy quán trà đá.

Hình ảnh có liên quan

Một quán trà đá được lập nên rất đơn sơ. Một cái bàn con con tự chế bằng gỗ tạp, vài cái ghế dài hoặc chục cái ghế nhựa, dăm bảy cái cốc, mấy bao thuốc, hộp kẹo, hộp đựng thuốc lào, một bình trà, một bình đá, phích nước nóng… thế là đầy đủ tiêu chí thành cái quán xôm tụ. Nơi tươm tất hơn thì có mái che bằng mảnh bạt hoặc cái dù nhỏ, bán kèm vài thứ quả chua, hạt hướng dương, bánh mì gói, vài chai nước ngọt. Xuề xòa thì đôi khi chỉ là mấy mảnh bao bì căng làm vách, một mảnh gỗ ép sắp mục gá trên những miếng bê tông làm bàn, vài viên gạch bọc giấy làm ghế… Tất cả đều hướng theo mục đích “rẻ” và “cơ động”.
Công thức chế biến trà cũng đơn giản như cái quán trà. Pha một ấm chè sao thật đặc để lấy nước cốt, khi có khách gọi thì bỏ vào cốc vài cục đá nhỏ, đổ nước trắng gần đầy rồi rót nước cốt chè lên trên. Tùy theo sở thích của từng người mà nước cốt chè được rót nhiều hay ít. Nếu rót nặng tay thì màu vàng khè của cốc trà chuyển sang màu trắng đùng đục, vị đắng đắng, chan chát.
Cũng có nơi dùng lá chè xanh cho vào ấm đun sôi 800C rồi chắt nước vào bình chứa làm nguyên liệu chế biến trà đá. Tuy nhiên, nhiều quán trà đá thường tận dụng nước chè cuối, nước chè đã bị nguội hoặc đã quá nhạt, chỉ còn mỗi mùi chè mà không còn vị chè, với mục đích giảm chi phí kinh doanh.

Hình ảnh có liên quan

Trà đá chỉ 3.000 đồng một cốc vậy mà cũng có người ao ước có một quán trà đá như những quán quanh khu vực văn phòng. Giới văn phòng đều đánh giá bán trà đá kiếm tiền “cực khủng”, có người làm nhà, có người có xe ôtô không thì cũng “vàng đeo gãy cổ”. Không nói thì ai cũng biết, thông thưởng chỉ với 5-10 ngàn đồng một mớ trà xanh, trà mạn khoảng 20 nghìn một lạng loại dùng để làm trà đá thì “có mà” bán cả ngày. Tôi tính sơ cua 1 buổi trưa khoảng 100 - 200 cốc là có lãi tới gần 300 đến 600 nghìn rồi, chưa tính một vài thứ bán kèm nữa.

Dù mùa hè nóng nực hay mùa đông lạnh giá, mỗi người một lý do để ngồi vào quán uống trà, nhưng chắc đều có chung một cảm nhận là ly trà tiện lợi, giá rẻ, mà quy định của chủ quán không ngặt nghèo. Người ta có thể uống trà ở khắp mọi nơi, mọi lúc. Khách uống trà thì đông đảo và đủ mọi thứ hạng, không phân biệt tầng lớp, tuổi tác. Câu chuyện xung quanh cốc trà đá hoặc nóng thì than ôi… nhiều thôi rồi, đủ thể loại câu chuyện, từ kinh tế, chính trị đến đời sống tinh thần, cả công việc và tình yêu. Người uống trà đá có thể nói lớn, cười to, cũng có khi thủ thỉ một vài chuyện “tế nhị” mà chẳng ảnh hưởng gì đến ai, không liên quan đến bàn bên cạnh. Trà đá thích hợp để chém gió hơn cà phê, nếu không còn gì để chém gió, họ lôi máy điện thoại ra… “chém hoa quả”. Chỉ với 3000 đồng là các anh chị đã có một “vị trí thoải mái” ngồi trò chuyện trên trời dưới bể, thậm trí “ôm” ghế đến hết buổi trưa! Nói chung, trà đá đã đi vào thói quen không thể thiếu và trở thành một loại hình văn hóa của mọi người, nó là nơi gắn kết tình cảm, bày tỏ, chia sẻ của các anh chị em và là công cụ xả stress hữu hiệu sau những giờ “cam go” cùng công việc.

Kết quả hình ảnh cho trà đá vỉa hè

Tôi không phải là kẻ nghiện trà, cũng không sành trà. Nhưng tôi yêu trà và những khoảnh khắc giản dị bên chén trà. 

Đơn giản như hôm nay, một ngày se lạnh, ngồi bên nhau, cảm nhận đôi bàn tay được làm ấm lên bởi chén trà. 

Đơn giản chỉ là khoảng khắc tôi nhìn sâu vào đáy mắt người đối diện, tận hưởng bình yên hiếm hoi của những giây phút tạm thời không nghĩ về quá khứ, không đề cập đến tương lai và không cả bận lòng với hiện tại. 

Đơn giản chỉ là im lặng, bên nhau, cùng nhau nhâm nhi vị ngọt đắng của một chén trà ngon, cảm nhận những hơi thở đang tan đi và không bao giờ trở lại... 

Bùi Ngọc Anh