Hoa sữa và thu Hà Nội

Hoa sữa đâu riêng gì ở Hà Nội nhưng sao ta lại xốn xang đến thế, mỗi khi được đắm chìm trong mùi hương hoa sữa nồng nàn?

"Hoa sữa ơi! Sao nồng nàn đến vậy
Hay tại vì thu lộng lẫy mùa yêu
Nhớ không em, thuở ấy những buổi chiều
Bên góc phố ta đón nhiều hoa sữa"
Chẳng biết tự bao giờ, cứ như một sự mặc định, hương hoa sữa trở thành “hương của Hà Nội” trong tâm trí của cả dân bản địa và khách du lịch ghé qua.

Kết quả hình ảnh cho hoa sữa

Khi những cơn gió cuối thu về xao xác, mang cái lạnh của buổi chớm đông len lỏi vào da thịt mỗi người, cũng là lúc hoa sữa Hà Nội bắt đầu tỏa hương.
Với mỗi người, khi mùa hoa sữa về lại mang theo những cảm xúc riêng. Những kẻ yêu nhau thường ít nhiều rắc ríu, vương vít vào mối tình của mình chút hương hoa sữa. Họ dắt nhau đi trên những con phố có hoa, họ hít hà mùi hương và rồi nói với nhau những lời tình tứ. Cứ lãng du vô định, hương hoa sữa hồn nhiên đi vào cuộc tình và là một nhân chứng đặc biệt với không ít những kẻ đang yêu, đã yêu và sẽ yêu.
Hoa sữa là vậy, chẳng sặc sỡ sắc màu, chẳng rực lửa như phượng, hay tím như bằng lăng, nhưng cái hơn của loài hoa này lại ở chỗ thường gắn với những người yêu nhau. Hoa phượng đỏ, bằng lăng tím cũng vậy, có điều, chúng vô hương. Mà tình yêu thì xưa nay đâu cần lòe loẹt, quan trọng là những cảm xúc mà kẻ yêu phải trải qua. Điều này thì hoa sữa ăn đứt nhiều loài hoa khác.

Hình ảnh có liên quan

Hoa sữa kén người, vì hoa sữa không thơm nhẹ nhàng thanh khiết. Tỏa hương 24/24, nhưng để cảm và mến nó, chắc không gì thích hợp hơn buổi tối, khi mà những ồn ã phố phường lùi xa, khi cái chói chang mặt trời cũng phải nhường cho sự dịu dàng của trăng. Và hoa sữa độc tôn. Cây và hoa thì bất động, nhưng hương lại theo gió vương trên tóc người qua, làm thức tỉnh nhiều giác quan cùng lúc. Đó là cái tài tình của loài hoa sữa, và nó cũng buộc con người ta phải có cách thưởng hoa thật riêng: vừa đi vừa cảm nhận.

Hình ảnh có liên quan

Hoa sữa nồng nàn đến vậy, nên cũng chỉ dành cho những con tim đậm sâu, biết yêu, biết sống – trọn vẹn, ý nghĩa và đầy nghĩa tình.
“Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm
Có lẽ nào anh lại quên em…”
Kết quả hình ảnh cho hoa sữa mùa thu đẹp

Thu Hà Nội thường man mác buồn, nỗi buồn phả vào gió, phả vào hương hoa sữa, phả vào tâm can người xa xứ. Nhưng có quên được không, mùa thu Hà Nội đã thành thói quen, mùi hoa sữa đặc quánh sóng sánh trong tâm hồn. Nồng nàn như thế, ngọt ngào đến vậy, cũng chỉ có hoa sữa mà thôi.

Hoa sữa trở thành một phần của Hà Nội, nó gần gũi, thân thuộc với tất cả mọi người. Hầu như phố nào cũng có một vài cây hoa sữa. Lặng lẽ nép mình bên những gốc xà cừ đã già nua vì tuổi tác, hay khiêm nhường ở một góc phố nhỏ, lặng lẽ buông hương dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn cao áp từng đêm…
Hoa sữa gắn với mảnh đất Thủ đô, với nét thanh lịch của người Tràng An. Có lẽ không ở đâu khác, người ta lại đối đãi với hoa sữa mặn nồng như thế. Sau này, có nhiều thành phố, cũng học tập Hà Nội mang hoa sữa về trồng, thậm chí là trồng nguyên cả một con phố toàn hoa sữa, nhưng xa Hà Nội, hương hoa sữa dường như cũng khác. 
Những mùa hoa bỏ lại, những mùa thu đi qua, còn lại ta với nồng nàn, với mênh mang trời xanh Hà Nội, với hoa sữa thầm nhắc người ở người về…

Kết quả hình ảnh cho hoa sữa


Có một mùa hoa như thế…


Bùi Ngọc Anh