Cuộc thi viết truyện

Mùa cưới

Mùa cưới là mùa vui, thế nhưng cũng là mùa sướng người khổ ta, mà có khi nhà trai nhà gái cũng chẳng sung sướng gì.

Một chồng vừa vặn 5 thiệp cưới cho một tuần lễ. Cho dù được tổ chức ở TP. Hồ Chí Minh hay Hà Nội, Hải Phòng, tiệc cưới ngày nay cũng vẫn trăm đám như một. Từng dãy bàn ăn san sát với những món đặt sẵn, giống nhau không chỉ ở nguyên liệu, mùi vị mà cả ở sự nguội ngắt của thức ăn và cung cách phục vụ của nhà hàng.

Đám cưới nào cũng thế, gia chủ sau khi hoàn tất việc hợp đồng đặt tiệc thì coi như cơ bản xong phần quan trọng nhất. Những phần còn lại đều theo một kịch bản. Cô dâu, chú rể, rồi tứ thân phụ mẫu (nếu còn đủ cả) chỉ việc xúng xính áo váy đến từng bàn ăn chào khách. Phần tiếp khách được ủy quyền toàn phần cho đám nhân viên phục vụ nhà hàng. Trên sân khấu, các ca sĩ, vũ công nhảy múa loạn xạ trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Khách đến dự tiệc cưới mạnh ai nấy tìm chỗ ngồi và... ăn. Có những người ngồi một lúc lại phải đi ra vì không chịu nổi tiếng nhạc xập xình, vội phải tìm cách thoát khỏi đám đông mà không nói được một câu chúc mừng gia chủ.

Thời nay không còn như thời xưa. Cái thời bố mẹ, cô dì chú bác cứ nhấp nhỉnh hai chục là xong đoạn dựng vợ gả chồng. Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Bây giờ chuyện ấy chỉ còn đọng lại ở nông thôn vùng sâu vùng xa. Thành phố bây giờ đám thanh niên còn mải lập nghiệp, trai lo kiếm tiền mua căn hộ, dư dả chút thì mới nghĩ chuyện vợ con. Gái có tay nghề khá thì lửng con cá vàng đến 30, cái tuổi xưa toan về già thì bây giờ ở phố phường chúng vẫn phềnh phàng! Bây giờ là thời con đặt đâu, cha mẹ ngồi đấy với thời bác sĩ bắt cưới mới phải dạ rồi!

Quê nội tôi ở Nam Định, về ăn đám cưới bay giờ vẫn thế, vào mâm là chính, đôi khi chẳng biết mặt dâu rể mà chỉ gặp bố mẹ chúng gật đầu chào cái là xong. Đám cưới thành phố thì khách sạn dựng thành sân khấu, có người dẫn chương trình nói thạo đọc thạo những câu lục bát giống nhau như ở mọi đám, chỉ mất công tí chút ghép được tên dâu rể như lối ghép chữ lồng ở nhà quê trên phông đám cưới. Sau đấy là màn dâu rể trao nhẫn trong dáng vẻ mệt nhoài. Có ông chú tếu táo hò vào tai tôi “Ôi, y hệt khóc mướn đám ma, đám nào cũng giống đám nào cậu ạ.”

Kể cũng đúng, một kịch bản giới thiêu hai họ, dâu rể chúc rượu bố mẹ thay cho việc quì lạy song thân, sau thêm tiết mục chồng li thành tháp rót sâm banh bốc khói. Có đám hiện đại thêm màn hôn nhau trước bàn dân thiên hạ như Tây, sau thì kèm pháo hoa phun và bắn hoa bùm bụp…Khách đến hãi nhất vẫn là việc ăn trong tiếng loa choang choang và âm nhạc xả loa hết cỡ. Công suất ấy đến cả đám thanh niên nhiều khi cũng không hợp nổi… Đúng là đám cưới trình diễn thời kinh tế thị trường có khác. Nên nếu là đám thông thường thì đến gửi phong bì chúc mừng trước, chỉ thân tình lắm mới phải đi để không mang tiếng là tệ bạc thôi.

Hỏi về chuyện tổ chức đám cưới như thế, hầu hết các bậc phụ huynh đều lắc đầu ngán ngẩm rằng bày vẽ quá ầm ĩ, không thích. Có vị còn tự chê là có cái gì đó quá lố, nhưng rồi lại mệt mỏi chậc lưỡi bảo,thôi thì nhà hàng vẽ sao thì mình theo thế, miễn là có cục tiền trao gọn, không phải mó tay vào việc gì là tốt rồi.

Cầm 5 tấm thiệp cưới trên tay, nhiều lúc tôi tự hỏi không biết những cô dâu xúng xính trong chiếc váy cưới với nụ cười rạng rỡ kia có còn cười tươi được sau khi đám cưới kết thúc hay không?

Nguyễn Hào

54v2
loading...

Tin cùng chuyên mục

loading...