Cuộc thi viết truyện

Đừng nghĩ sinh viên khổ, sinh viên được nhiều cái thương lắm

Xin không bàn đến là chuyện tình cảm đôi lứa, vì âu nhiều người cũng nói rồi. Tôi muốn viết về những con người khác, những cái thương khác và tình cảm khác.

Từ lúc là sinh viên, nghĩa là tôi phải sống xa nhà, không người thân, cũng chẳng có bạn bè thân. Tôi phải học cách tự lập nhiều thứ từ việc giặt đồ, dọn dẹp phòng, và đặc biệt là những bữa ăn... trong khi tôi là con trai nữa chứ, việc đó ban đầu thật tệ hại, nhưng bù lại tôi được nhiều cái thương!

Bạn bè thương. Ở đời sinh viên mà không có một hay vài đứa bạn thân thì thật là đáng tiếc. Có vài đứa bạn thân, được chúng nó thương thì tôi phải thương lại chúng nó. Có phúc cũng hưởng có họa cùng chia, chia ngay cả tiền đóng tiền nhà trọ vì bố mẹ thằng bạn chưa kịp nhận lương gửi lên cho nó, chia luôn cả nửa ổ bánh mì sáng, chỉ vì thương suốt tuần qua nó nhợt nhạt do uống nước cầm hơi đi học.

Chưa kể những lúc ốm đau chính chúng nó chia bớt đau đớn của tôi, tôi nhăn nhó vì đau bụng thì mấy thằng bạn cuống lên, đòi đưa tôi đi viện, mà thật ra tôi chỉ đau bụng do ăn bún đậu mắm tôm gần trường và làm quá lên chút, mãi đến sau này tụi nó cũng chưa hề biết chuyện.

Tôi may mắn có được hai đứa bạn chí cốt, mỗi đứa mỗi miền, khác cách sống, cách sinh hoạt, ăn uống, khẩu vị nhưng lại cùng chung tình cảm. Khi một đứa buồn, cả hai đứa còn lại cũng buồn, an ủi theo bằng cái cách rất sinh viên: mượn rượu giải sầu, rồi là mấy chai bia, một vắt mì xào hay gói bim bim là đủ, cùng hàn huyên trong điệu nhạc vàng sến chảy nước thập niên 80 90 đại loạinhư Một cõi đi về, Cát bụi, may mắn hơn thì có mấy bài của Đan Trường hay Ưng Hoàng Phúc...

Mãi đến bây giờ khi mỗi đứa một nơi chúng tôi vẫn còn giữ được mãi kỷ niệm ấy, đứa nào cũng xa nhà nên thương nhau mà sống, điều đó thật đẹp sau này dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ thấy nó đẹp.

Mấy bà cô bán cá, bán thịt ngoài chợ, nhìn vẻ bề ngoài bặm trợn và dữ dằn thế thôi, nhưng cứ ai sinh viên mà quen được một vài cô bán cá, bán thịt đi là biết cái vị thương mặn mà của họ như thế nào. Tôi cũng vậy, từ hàng cá, đến thịt rồi rau củ quả, mỗi ngày tôi đều gặp và dần quen hết các cô. Có mấy hôm đi chợ muốn ăn cái đó mà không đủ tiền mua, cũng được mấy cô bán chịu. Hay là mua 9 thì được bỏ làm 10, sinh viên đi chợ được thương dễ sợ.

“Cô thấy đứa nào sinh viên cô cũng thích với thương hết á, nên bọn mày cứ mua đi. Cô bán rẻ cho không giống người ta đâu.” Có mấy hôm không ghé chợ, ghé hàng của mấy cô liền bị bảo quên cô rồi à, hay chê cô già mày không chơi với cô nữa. Mấy câu nói đùa lấy tôi làm tâm điểm khiến mọi người trong chợ phá lên cười. Vui thật đấy, người xa lạ bán tôm bán cá cũng thương chúng tôi là sinh viên....

Sau này có dịp tôi vẫn thường ghé lại thăm hỏi, và tất nhiên vẫn được hưởng giá ứu đãi mua rẻ sinh viên. Thật sự tôi cũng thương mấy cô mấy bác, vất vả ngược xuôi từ sáng sớm cho tới tối mịt mới được về nhà. Có lẽ họ cũng đang hoặc từng có con là sinh viên như tôi.

Có những hôm trời mưa to, đi ngang về tôi thấy cô bán hàng cơm đầu ngõ một mình ngồi buồn thiu. Mặc dù đã ăn tối rồi nhưng tôi vẫn quay ngược xe lại tắp vào quán dùng một phần cơm tấm. Nhìn thấy tôi cô ấy vui vẻ hẳn lên vì biết chắc sẽ có người được hàn huyên chuyện mưa gió với mình.

- Ăn gì hả con?

- Như cũ thôi cô ơi, mà ít cơm thôi nhé

- Ừ! Giờ này mới đi làm về hay sao mà muộn thế ?

- Dạ, mưa quá chạy chậm cho an toàn cô ạ.

- Ừ, mày nói phải đấy, an toàn là trên hết con ạ.

- Hôm nay bán được không cô?

“Nè, mày nhìn đi!” Cô ấy lôi cái ví tiền cho tôi xem, toàn là tiền chẵn. Tôi hiểu ngay hôm nay cô bán ế, vì nếu có khách thì giờ này là cái ví đó nhiều tiền lẻ lắm rồi.

- Dạ, mưa gió quá cô nhỉ?

- Ừ, ông trời hôm nay không thương tao rồi

- Dạ, vâng.

Tôi cứ vừa ăn, vừa được nghe bà cô kể hàn huyên lung tung chuyện, cũng chả hiểu gì mấy cái giọng đặc quánh miền Trung nên tôi cũng chỉ ậm ừ, dạ vâng cho phải phép. Thế đấy, cái thương của buổi chiều tối của tôi.

Hết ngày từ sáng đến tối, từ trong phòng cho đến lớp học tôi đều nhận được vô vàn cái thương, cái tình cảm của cuộc đời, của con người cho một đứa sinh viên... Đúng là cuộc sống này có biết bao nhiêu điều đẹp, nhìn đâu đâu cũng thấy đẹp. Khi cho đi, là lúc nhận lại, sinh viên nhé! Tôi yêu khoảng khắc này sướng quá toàn được thương!

Nguyễn Hào

a116
loading...

Tin cùng chuyên mục

loading...