Cuộc thi viết truyện

Chuyện hàng cơm sinh viên

Mỗi đĩa cơm ở căng tin kí túc xá hay các quán bụi ven đường là một câu chuyện “cười chảy nước mắt” nhưng cũng thật đáng để suy ngẫm.

 

Chẳng có gì thô thiển và ngại ngùng khi nhắc đến “cái ăn” của thời sinh viên. Vì nó rất thực tế. Đằng sau những đĩa cơm sinh viên là vô vàn những giá trị khiến người ta phải chậm lại để nghĩ, để nhớ và hơn hết là để trân trọng.

Chẳng biết khái niệm “cơm sinh viên” có từ lúc nào. Chỉ biết nó có đặc điểm lớn nhất là rẻ và… rất rẻ. Nó rẻ đến mức chỉ với 15.000 hoặc “xịn” hơn một tí là 20.000 đồng là có thể ăn no hết cỡ với: cơm thêm hoàn toàn miễn phí, hoặc cùng lắm thêm 3.000.

Cơm sinh viên trong kí ức của tôi là những đĩa cơm 18.000 đồng với chỉ một quả trứng kho, thêm hai lát thịt mỡ, ít rau xào “cõng” 1, 2 đĩa cơm thêm kèm mấy chén “canh đại dương”, thêm nhiều nhất vẫn là ánh nhìn ái ngại lẫn thông cảm của chủ quán cũng như của những người đến đây ăn cùng.

Nó là những lần cảm thấy nghẹn ngào khi tối muộn, đi làm thêm về ghé vào hàng cơm, cô chủ quán tốt bụng hào phóng cho thêm thật nhiều thức ăn rồi ân cần, nhỏ nhẹ: “Ăn thêm cho no rồi mới có sức mà học hành. Nhìn mấy đứa ăn uống thế này mà tao thương!”.

Cơm sinh viên là vài lần đối thoại vu vơ của hai thằng con trai trong căng tin vào buổi chiều tối: “Chiều nay định làm mấy đĩa?” “Chắc cũng 3 đĩa như hôm qua thôi”.

Ai đã từng phải ăn mì gói thay cơm cả ngày để bữa tối được “một bữa no” thì mới thấm cái giá trị của những đĩa cơm thêm, của cái gọi là “miễn phí”. Vì thế mà mỗi lần xuống căng-tin hay ra các quán cơm bụi, ai nhìn thì mặc nhìn, chúng tôi ăn cứ ăn, hết đĩa này đến đĩa khác, đến khi no thì thôi.

Cũng chẳng việc gì phải có cảm giác xấu hổ khi nhìn từng cái đĩa cứ từ từ xếp chồng lên nhau trên bàn ăn ở chốn đông người. Vì điều đó cũng chẳng làm chúng tôi giảm đi chút giá trị nào. Chúng tôi vẫn là những đứa sinh viên với đầy ước mơ, hoài bão. Chỉ là, hiện tại nó không được “thênh thang”, dư dả tí thôi.

Bây giờ có cơm từ thiện cho người nghèo, giá chỉ 2.000, sinh viên gọi vui nó là “cơm tự trọng” và đến đây ăn thường xuyên. Mục đích thì nhiều, có thể chỉ là để giảm bớt gánh nặng giúp cha mẹ ở quê, cũng có thể vì lý do nào đó nên không thể ăn cơm chỗ khác được, nhưng dễ hiểu và thông cảm. Sinh viên mỗi tháng được gia đình gởi cho ít tiền, đủ để đóng tiền nhà, mua một số vật dụng sinh hoạt hằng ngày. Dù có làm thì cũng chỉ là làm thêm, công việc không mang lại số tiền dư giả, chỉ đủ để trang trải cuộc sống. Nhưng sinh viên còn phải lo chuyện học, việc ăn ở các quán cơm 2.000 đồng không chỉ đỡ cho khỏi gặp khó khăn, đỡ được tiền cơm trưa là đỡ cho gia đình ở quê nhà rồi.

Ai rồi cũng sẽ có một thời khó khăn, thiếu thốn. Có điều, đối với nhiều người, giai đoạn ấy lại rơi đúng vào khoảng thời gian đẹp đẽ và rạng ngời nhất trong cuộc đời họ: thời sinh viên. Nói cho thực tế, cho thêm phần đắng chát là hàng ngày, họ phải “vật lộn” với cái ăn để vượt con đường chông gai suốt 4 năm trên giảng đường đại học.

Âu đó cũng là một điều may mắn, vì thật lắm khi: “hạnh phúc hiện hình từ trong… những lần đói khát”. Để rồi sau này khi đã bước lên đỉnh cao của tiền tài và danh vọng, quay đầu ngẫm lại quãng đời sinh viên mới thấy cay cay, nghèn nghẹn, thầm cảm ơn và thêm trân trọng những giá trị hiện tại mình đang nắm giữ.

Đến lúc nhìn lại, những đĩa “cơm sinh viên” thuở ấy đã thêm chút ngọt ngào!

Nguyễn Hào

a116
loading...

Tin cùng chuyên mục

loading...