Cuộc thi viết truyện

Nát lòng với tâm sự của chàng trai mỏi mắt chờ đợi người yêu đi du học.

Tình yêu là thế. Hẹn hò, thề thốt với nhau. Cuối cùng, cũng không thể vượt qua được những cám dỗ của dục vọng, tiền tài vật chất. Yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó. Bởi có thể, ngày nào đó, bạn sẽ mất tất cả đấy.


Quen nhau khi anh là SV năm 2 Kinh tế, còn em đang ôn thi Đại học. Hè đó, vì bố em và bố anh là đồng đội cũ, nên ông nhờ anh kèm em ôn thi. Anh nỗ lực không quản ngày đêm, em đã đỗ vào ĐH Ngoại ngữ. Chúng ta yêu nhau từ đó. Hai nhà biết chuyện đều ủng hộ.

Kỳ đầu năm nhất, em muốn du học Nhật. Sang đó sẽ có nhiều cơ hội phát triển. Mà bố mẹ cũng chỉ là nhân viên bình thường, thành thật mà nói thì nhà cũng chả mấy điều kiện. Anh xin bố mẹ cầm Sổ đỏ để giúp em hoàn thành ước mơ.

Sợi dây định mệnh. Mà đúng là Định mệnh cuộc đời thật

Tiễn em ở sân bay, em kể anh nghe câu chuyện "Dải băng vàng trên gốc sồi", rồi buộc vào tay anh sợi dây màu đỏ. "Đó là sợi dây định mệnh trói em với anh, anh không được để mất cho đến khi em về."

Anh ra trường, khóa học của em kết thúc. Em vẫn chưa muốn về. Bảo ở lại làm để kiếm thêm chút ít cho bố mẹ, cho tương lai. Nhưng hết hạn visa mà chưa xin được việc. Cần tiền để chạy visa lao động. A giấu bố mẹ, vay tiền bạn bè đồng nghiệp để chuyển cho em.

Nhưng a vẫn không hề tính toán nghĩ suy, tin tưởng vào em và tình yêu. Ngày ngày anh vẫn qua lại nhà em, thuốc thang thêm phần cho bố em vì em là con gái duy nhất trong nhà.

Rồi một ngày, nghe mẹ kể bên nhà em có khách qúy. Nhà chồng tương lai của em đến dạm ngõ. Hoàn toàn suy sụp. Hàng chục cuộc gọi quốc tế, rồi tin nhắn. Bặt đi không hồi âm. Lấy hết can đảm hẹn gặp bố mẹ em để hỏi chuyện rõ ràng, thì bố mẹ em tránh mặt.

Mấy hôm sau em nhắn tin. Xin lỗi anh. Bảo sang đó bao năm vẫn yêu anh. Chỉ là có lần đi liên hoan, bị một thằng theo đuổi đã lâu mà em ko ưng. Hắn đánh thuốc mê, rồi chiếm đoạt em. Rồi vô tình phát hiện có thai với hắn. Chuyện đã lỡ, đành phải cưới. Em còn nói, anh hãy quên em đi, em ko xứng. Và sau đó em đã chuyển tiền, bảo là trả nợ cho anh.

Được rồi. Anh ko quan tâm tiền, cũng chẳng quan tâm lý do. Anh chỉ muốn gặp em, bình tâm đối mặt mà hỏi: "Rằng bấy năm chờ đợi, hi sinh của anh là hư vô sao?"

oOo

Vẫn câu nói cũ. Tình yêu là thế. Hẹn hò, thề thốt với nhau. Cuối cùng, cũng không thể vượt qua được những cám dỗ của dục vọng, tiền tài vật chất. Yêu ai thì hãy yêu hết mình, nhưng đừng đặt trọn vẹn niềm tin vào đó. Bởi có thể, ngày nào đó, bạn sẽ mất tất cả đấy.

Trên đời này, có thể có thứ gọi là vĩnh cửu, nhưng tuyệt nhiên, tình yêu không phải là một trong số đó...

 

Lê Việt

a116
loading...

Tin cùng chuyên mục

loading...